Phương Khải vội vàng bước lên

Đàn ông bốn mươi nếu không chín chắn lịch lãm, phong thái ngời ngời thì ắt phải thô tục hói trọn, bụng bự nặng năn nỉ.

xấu số thay, người đàn ông bốn mươi đang ngồi cạnh Tần Chân khi này thuộc dạng thứ 2.

Thầy Hồ dạy lái xe mày mặt quạu quọ, “mưa xuân” văng tứ tung, gào thét quát mắng Tần Chân tới khản cả giọng: “Nhìn đường! Nhìn trục đường đi! Bảo cô lái xe chứ có phải sửa xe đâu mà cô cứ dán mắt vào vô lăng thế hả? Ko thấy mẫu xe thù lù phía trước à? Tôi nể cô thật ngừng thi côngĐây, cứng đơ chẳng khác gì người máy mà cũng đòi học lái xe à? Thay dầu bơm mỡ bôi trơn vào rồi hãy tới học hộ cái!”

Ông thầy đã lảu bảu tụng niệm suốt dọc con đường, càng nói lại càng khiến Tần Chân luống cuống, tay chân lóng nhóng như đi mượn.

Khi sắp tới ngã tư, thầy Hồ lại khởi đầu đay nghiến: “Tôi nói cho cô biết, lần này cô mà còn nhầm chân ga có chân phanh nữa thì từ nay trở đi, đừng bao giờ mơ mòng tới chuyện học tài xế nũa nhé! Sớm biết cô kém thế này thì ngay trong khoảng đầu tôi đã ko nhận điếu thuốc đút lót của mẹ cô rồi.”

Tần Chân cười hối lỗi rộng rãi tới mức cơ mặt căng cứng. Đến lúc nghe ông ta gợi lại chuyện này, cô chịu hết nổi, buộc phải đáp trả: “Tôi đề cập cho thầy biết nhé, khi mẹ tôi đưa thầy tờ tiền kia, vẻ mặt thầy cứ y như gần đi phổ độ chúng sinh vậy, kết quả thì sao? 2 tháng nay thầy dạy gì cho tôi nào? Thầy chỉ biết mỗi quát mắng mang sỉ nhục chỉ số thông minh của tôi thôi. Tôi nhịn thầy phổ biến lắm rồi. giả dụ thực thụ không dạy nổi thì mau trả lại tiền, trả lại điếu thuốc lá kia cho mẹ con tôi đi!”

Một bụng ấm ức của cô đột ngột bùng nổi làm thầy Hồ sững sờ. Nhưng ông ta còn chưa kịp trợn mắt dựng râu nổi cơn tam bành thì xe đã đến ngã tư, các xe đi trước đều đã ngừng chờ đèn đỏ.

Ông ta vội vàng hô:” Phanh lại! Mau phanh xe lại!”

Trong cơn hoảng loạn, Tần Chân vô thức đạp … trúng chân ga.

Đã gặp đèn đỏ thì tất nhiên xe pháo sẽ dồn lại thành hàng. Người ta chỉ kịp thấy giữa chiếc xe đứng yên ổn sở hữu một cái xe tập lái vọt lên như tên bắn, xông thẳng vào mẫu xe thể thao thương hiệu Bentley trước mặt.

Phản ứng trước nhất của thầy Hồ là ngay tức thì đạp phanh xe, chỉ nuối tiếc rằng … đã quá muộn.

Tần Chân hồn phách lên mây, lao trong khoảng trên xe xuống, nhìn loại đuôi xe ko còn “rạng ngời” như cũ, tim lạnh toát.

1 anh chàng khoảng 2 mươi tuổi bước từ trên mẫu xe Bentley ngừng thi côngĐây xuống. Anh ta choáng choàng chạy ra xem xét phía sau xe, dáng vẻ hết sức đau xót, khổ sở.

è Chân nghĩ bụng: Phen này toi rồi, anh chàng kia tài xế Bentley đắt tiền lại mặc comple thẳng thớm phẳng phiu, giả dụ anh ta phải sửa xe mang cái giá bằng hai năm lương thuởng của cô thì kiên cố cô sẽ khóc không ra nước mắt mất.

Theo lề thói nghề nghiệp, Tần Chân gập người cúi một góc chín mươi độ: “Xin lỗi, xin lỗi, vô cùng xin lỗi, tôi không cố ý làm hỏng xe của anh, tôi mới học lái, còn chưa lấy bằng, vì bất cẩn xem nhẹ đèn đỏ nên mới đâm vào đuôi xe anh. Tôi ko cố ý đâu. Anh xem, anh trẻ tuổi, tương lai đầy hẹn thế này, vừa nhìn đã biết ngay là nhân tài, chúng ta lại xấp xỉ tuổi nhau, chi bằng cảm thông cho nhau một tí…”

Cô cứ liên tục khom người xin lỗi anh chàng kia nhưng chẳng hề nghe thấy anh ta đáp lại. Cô khẽ ngước đầu lên thì thấy anh ta chậm chạp quay lên Quan sát trong xe. một lát sau, cửa xe bật mở, chủ nhân thực thụ của mẫu xe bước xuống giữa ánh mắt của đám đông huyên náo.

Tần Chân ko khom lưng uống gối xin lỗi như giã tỏi nữa mà ngỡ ngàng nhìn châm bẩm chủ xe, suýt nữa thì quên luôn việc chính.

Cũng phải với lý do thì vừa nhìn một chiếc cô mới trông thấy anh ta là chủ thực thụ của cái xe chứ.

Người đàn ông này trông cộng lắm là hai mươi bảy, 2 mươi tám tuổi. So mang anh thì người vừa bước từ ghế lái xuống ăn mặc chẳng khác gì đội trưởng đội bảo kê. Bộ âu phục anh khoác trên người được cắt may vừa vặn vẹo, phẳng phiu ko một nếp nhăn. Dáng người anh cao to, sừng sững tựa như một pho tượng. ko chỉ với vóc dáng mảnh khảnh, anh còn có 1 khuân mặt cực kì đặc trưng.

Phải hình dong khuân mặt này thế nào nhỉ? Khi này rồi mà Tần Chân vẫn còn rảnh rỗi vắt óc tìm kiếm trong khoảng ngữ trong vốn từ vị văn chương nghèo nàn của mình. nuối tiếc rằng do hạn chế nghề nghiệp nên đầu óc cô chỉ đựng toàn các tính trong khoảng chào hàng nhà cửa.

Tóm lại, người đàn ông này với 1 mặt tiền sáng sủa sạch bóng, thoáng khí tươi đẹp, cấu hình độc đáo, phổ quát chuẩn mực.

Cơ mà … Thế có tức thị … nãy giờ người cô ra công khúm núm nịnh nọt là tái xế ư?

Rõ ràng người này đã nghe thấy các lời xin lỗi vừa nãy của cô. Anh ung dung nhìn đuôi xe trầy xước thê thảm rồi liếc mắt sang thủ phạm.

Tần Chân bao tay, lại bắt đầu xin lỗi rối rít: “Ngại quá, thực sự vô cùng xin lỗi, tôi sẵn sàng bồi thường giá tiền sang sửa… miễn là trong khả năng của mình.”

Cô xin lỗi luôn mồm, thái độ lại thành khẩn, chỉ cần lướt qua thôi là biết trong lòng đang nghĩ gì rồi.

Ánh mắt người đàn ông thập thò lướt về phía cô: “Ý cô là, ví như ngoài khả năng thì cô sẽ không chịu bổn phận chứ gì?”

Tần Chân chột dạ, vội cười cầu hòa: “Anh thấy chậm triển khai, tôi đâu với cô ý, ai mà chẳng sở hữu khi tập lái, chắc anh cũng biết ai bị thầy mắng tâm cảnh cũng sẽ không vui mà… Cũng ko phải là tội lỗi gì lớn lớn lắm phải không? Anh xem, tuy chỉ là dân cần lao cùng khổ nhưng tôi chẳng hề đùn đẩy trốn tránh nghĩa vụ. Tôi chỉ hi vẳng anh châm chước cho, chúng ta cảm thông, giảng hòa là được…”

Ngoài miệng cô nhắc vậy thôi chứ suy nghĩ đích thực trong lòng là: Gã này đi Bentley, mặc hàng hiệu, vững chắc không giàu cũng sang, biết đâu anh ta lại động lòng trắc ẩn, miễn cho mình họa phá sản.

“Tâm trạng đang ko vui hả?” Chủ xe tóm được trong khoảng khóa của cô, nhướn mi. Chỉ mỗi động tác tí xíu chậm tiến độ thôi mà cũng đẹp cực kì: “Tâm trạng ko vui thì phải cân nói thực lực nguồn vốn của bản thân, tìm xe tốt mà đâm chứ!”

Tần Chân cứng họng.

Chủ xe đưa mắt ra hiệu cho lái xe, lái xe ngay thức thì rút trong túi ra 1 tấm ranh mãnh thiếp, trao cho Tần Chân rồi lễ phép hỏi: “Cô có thể cho chúng tôi phương thức liên lạc không ạ?”

“Ớ?” Tần Chân nhạn tấm danh thiếp, ngơ ngác nhìn anh ta.

“Ngài Trình đang vội nên phải đi trước, tôi sẽ đưa xe tới xưởng tu bổ, sau lúc mang hóa đơn thanh toán tôi sẽ liên lạc sở hữu cô.”

Tần Chân cảm thấy hơi quái alj: “Anh không sợ tôi cho anh số điện thoại fake rồi chuồn mất à?”

Kẻ đáp lời cô ko phải tài xế, mà chính là gã chủ xe. Anh nhếch mép, quét mắt nhìn qua biển mẫu xe tập lái: “Trường lái Uy Long, biển số XXXXXX, tại hiện trường xảy ra tai nạn với đông đảo nhân chứng, ví như thường tậu thấy cô thì chỉ cần sắm tới trường lái là được”.

Anh ko tin trường lái sẽ bao che, gánh thay cô món nợ này.

“…” Tần Chân chỉ còn biết ngoan ngoãn rút danh thiếp trong túi ra đưa cho anh.

***

“Cô Tần, tôi đã nghĩ kĩ rồi, căn nhà này quá rộng, hai vợ chồng chúng tôi không cần không gian rộng tới thế, hôm sau tôi lại đi xem căn khác vậy. hôm nay làm cho phiền cô rồi.”

Tần Chân nhìn người đàn ông đứng tuổi bụng bự trướ mặt, đáp lại bằng một nụ cười chuyên nghiệp: “Không sao ạ, ko với gì phiền đâu, nếu như mua mãi vẫn chưa được căn nhà vừa ý, hoan nghênh các vị lại đến Âu Đình tìm tôi.”

Cô cúi đầu xuống móc danh thiếp ra, kết quả là lục được 2 tấm, một là của cô, 1 là của … chủ xe bị cô tông hỏng đuôi 2 hôm trước.

lúc đưa danh thiếp ra, gã đàn ông kia luôn thể sờ soạng tay cô 1 hồi, vẻ mặt vẫn thản nhiên như chơi mang chuyện gì xảy ra.

Tần Chân nhịn. Cô chóng vánh rút tay về, đưa lão ta ra cửa: “Ngài đi tỷ mỉ a!”

Chỉ còn lại mình cô giữa căn nhà mới rộng thênh thang. Nhìn từ cửa sổ sát đất của tầng mười bảy, khung cảnh phía xe tuồng như đọng hết vào đáy mắt.

Cô đã dẫn ông ta đi xem không dưới bảy căn nhà, nhưng khi thì ông ta chê ánh sáng không đủ, khi lại chê nhà không thoáng gió, lần này, lúc đến căn hộ “xịn” nhất, ông ta lại chê diện tích quá rộng.

Tần Chân ko nhịn được phỉ nhổ, xì, khiến nghề này bao lăm năm nay, cô chỉ cần liếc mắt là biết lão này nuôi người yêu nhí nên mới kiến nhà cho ả ta ở. Vừa muốn thỏa mãn lòng hám hư vinh của cô người yêu, vừa ko chịu chi, lại còn sàm sỡ cả viên chức nghiệp vụ như cô, đúng là tởm lợm.

Nhớ lại cảnh vừa nãy bị ông ta rờ mó bàn tay. Tần Chân thấy lợm giọng, cô cúi xuống nhìn tay mình, tự dưng quét mắt qua tấm danh thiếp màu xám bạc vẫn đang nằm trong tay. 1 bụng cáu giận tức tốc lép kẹp. Cô khóc không ra nước mắt.

Nhìn chất liệu, nhìn thời trang là biết ngay danh thiếp này không thuộc dòng tầm thường. Quái lạ hơn là chủ sở hữu của tấm danh thiếp chậm triển khai chẳng phải liên lạc đòi đền bù. Vì cuộc điện thoại đòi tiền chậm triển khai mà cô phấp phỏng ăn ko ngon ngủ không yên hai hôm nay, cứ thế này thì cái mạng còm của cô sẽ tan tành mất!

Tần Chân nghiến răng, cố gắng rút di động ra, bấm số gọi.

Đằng nào cũng chết, trước sau gì cũng phải giao thông, chẳng thà chủ động cho xong. ko phải người xưa đã có câu “Xưa nay lưu lạc giang hồ, xích mích gây gổ, giảm thiểu sao cho vừa” chậm triển khai ư?

Căn cứ vào những gì anh kể 2 hôm trước, cô biết chắc anh sẽ không bỏ qua cho mình. Thế thì …

Đầu bên kia sở hữu người nhấc máy, 1 giọng nam nhỏ nhẹ lễ phép vang lên: “Xin chào!”

Cô ngẩn người, rồi cũng thả giọng ngọt xớt dịu dàng rất chuyên nghiệp: “Xin chào, tôi là Tần Chân!”

“… Tần Chân?” Rõ ràng đối phương chưa nhớ ra cô là ai?

“Chẳng là 2 hôm trước tôi đã bất cẩn đâm vào đuôi xe Bentley của ngài”, Tần Chân cười tới là ngẫu nhiên, không quên tranh thủ cơ hội nịnh hót: “Ngài đúng là quý nhân hay quên chuyện vặt, nhưng nói cũng đúng, các người thành đành đều vậy mà, ha ha ha.”

Nghe tiếng cười siểm nịnh của cô, đầu bên kia im lặng vài giây, rồi giọng nói nhẹ nhàng vừa rồi bị thay thể bởi 1 giọng trầm khác cực kì hấp dẫn: “Cô Tần cứ cung kính lễ phép với trợ lý của tôi hết lần này tới lần khác, liệu mang phải cô gặp tiếng sét ái tình sở hữu cậu chậm triển khai không? Nhưng tôi nói cho cô biết, dù có lợi dụng u tối tình yêu, cũng đừng hòng thoát được khoản bồi thường đâm xe kia!”

“…”

Tần Chân cụp điện thoại trong vòng 0.01 giây.

Vài giây sau, phía bên kia gọi lại, anh trợ lý khách sáo thông tin với cô rằng: cái Bentley nát đuôi kia đã được đưa về xưởng sang sửa, sau khi có hóa đơn, họ sẽ địa chỉ cụ thể mang cô về mức giá bồi thường.

Tần Chân thầm lặng ngắt máy, mặt ủ mày chau. Đối với một kẻ đáng thương chạy gãy chân cả tháng cũng ko bán được căn hộ nào như cô mà đề cập, thì vụ tông xe này đúng là chó cắn áo rách. Cô mang bán bớt nội tạng, bán máu cũng ko trả hết nợ.

Buổi trưa, trước tòa nhà World Trade tấp nập người qua kẻ lại, viên chức ra ra vào vào, người vừa đi ăn về, người chuẩn bị đi ăn.

Giữa dòng người nhốn nháo chậm triển khai, cảnh Tần Chân mâu thuẫn với anh chàng giao hàng trở thành vượt bậc 1 bí quyết kì dị.

Chuyện là thế này, nửa tiếng trước, do bận soạn thảo giấy má giấy tờ nên Tần Chân ko ra ngoài ăn trưa mà gọi điện đặt 1 suất cơm rang trứng kèm giết chiên. Nửa tiếng sau, anh chàng giao hàng gọi cô xuống lấy suất cơm đã đặt. nào ngờ thay vì bữa trưa như mong muốn, cô nhận được 1 suất thịt chiên và 1 suất cơm rang trứng.

Giá 1 suất cơm rang kèm giết mổ chiên là 2 mươi tệ, một suất giết thịt rán và 1 suất cơm rang trứng cùng lại là ba mươi bảy tệ, bởi vậy mà Tần Chân mới bàn cãi với anh chàng giao hàng.

Anh giao hàng cương quyết không nhận lỗi: “Cô à, tôi ko biết suất cơm này bao lăm tiền, tôi chỉ có mỗi nhiệm vụ giao hàng thôi, nếu cô không chịu thanh toán thì tôi phải bỏ tiền túi ra trả chậm triển khai. Cô gọi món thế nào thì ông chủ chúng tôi đưa đúng tương tự, giờ cô kể lể có tôi thì có ích gì? nếu cô không thanh toán, tôi sẽ đứng ỳ ra đây, tùy cô muốn làm sao thì khiến.”

Hừ, thời buổi này, dân tình cũng ghê gớm thật, người đưa hàng gì mà giống hệt như xã hội đen thế này? Chắc anh này xem phim hình sự TVB đa dạng quá nên tới cả câu “Nếu cô không trả tiền, tôi sẽ đứng ỳ ra đây” cũng đề cập rõ là lưu loát, đâu ra Đó.

Đây vốn chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ, nhưng chính thái độ hung hăng của đối phương đã làm Tần Chân nóng máu: “Tôi gọi món như thế nào, anh tự đi mà hỏi ông chủ các anh. Rõ ràng cơm rang kèm giết thịt rán, tại sao tới chỗ anh lại thành cơm rang trứng và làm thịt cừu riêng hai suất. Tôi nhắc rõ cho anh biết, đây ko phải là cơm tôi gọi, tôi tuyệt đối ko ngậm người yêu hòn làm ngọt đâu.”

Anh chàng đưa cơm cũng nổi quạu: “Ơ loại cô này khiến cho sao thế nhỉ? có mười mấy tệ thôi mà cũng chuyện bé xé ra to.”

Tần Chân trừng mắt đáp: “Có mười mấy tệ thôi à? Giả dụ chỉ với mười mấy tệ thì anh còn gượng nhẹ nhau mang tôi làm gì? nếu như đã coi thường mười mấy tệ như thế sao anh không tự bỏ tiền túi ra mà bồi thường đi?”

hai người cứ anh một câu tôi một câu, dần trở thành trận ôm đồm vã ác liệt.

Trung tâm thương mại này mang tổng cùng ba mươi tầng, là nơi đặt hội sở của đa số doanh nghiệp lớn. Tần Chân chỉ là nhân viên của 1 công ti môi giới địa ốc nhỏ. Đang giờ nghỉ trưa, những người ra ra vào vào tòa nhà hầu như đều là trí thức của công ti nước ngoài. Thấy cô gái mặc bộ áo xống công sở tầm thường đang tranh biện đến đỏ mặt tía tai mang 1 anh đưa hàng chỉ vì mười mấy tệ, họ đều tò mò xúm lại nhìn.

Trình Lục Dương bước ra khỏi cầu thang máy dành riêng cho anh, bên cạnh còn sở hữu mấy trợ lý áo xống chỉnh tề tháp tùng, đại diện bên hiệp tác thương lượng lần này cũng nhoe nhoét cười tiễn anh rời đi, vừa ra đến đại sảnh, anh thấy ngay một đám đông bu kín cửa lớn.

Là trợ lý của Trình Lục Dương, Phương Khải vội vàng bước lên, định tách đám đông để anh đi qua được tiện lợi.

Nhưng lúc đứng giữa đại sảnh, Trình Lục Dương nghe thấy 1 giọng nói đặc biệt, nghe rất quen tai.

“Anh nói thế là mang ý gì? Định chụp ảnh tôi đăng lên mạng hả? Anh có biết thế nào là quyền có hình ảnh không? Mang nhiều năm kinh nghiệm thì anh cứ đăng đi, rồi đợi tòa án gọi đến. Tôi sẽ kiện anh tội xâm phạm quyền mang hình ảnh, quyền riêng tây, quyền dnah dự và cả tội huỷ báng nữa!”

Một giọng nam sắc nhọn cười lạnh lẽo: “Ha ha, quyền với hình ảnh là mẫu quái gì? Cho xin đi bà chị ơi, không biết luật thì đừng với thùng rỗng kêu to, loại mẫu người đe dân cần lao chỉ vì mười mấy tệ như cô, tôi nhất mực phải bêu rếu cho cả toàn cầu này biết!”

Sức tranh đấu của Tần Chân tỏa bừng bừng: “Cả toàn cầu cơ đấy? Úi chà, ngài đây cũng nức tiếng ghê nhỉ, chỉ một dòng Weibo(*) thôi mà cũng làm mọi người trên toàn toàn cầu phát tán thông tin hộ. Sao mà ái mộ thế ko biết!”

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*